linhkiem.vn - cuộc sống thường ngày vốn dĩ không ảm đạm mà cũng chẳng vui, nó vẫn ra mắt như nó vẫn thế. Bi thiết hay vui, tất cả chăng nằm ở vị trí cách nhìn cuộc sống đời thường và cách cảm thừa nhận của từng người. Vậy thì nguyên nhân ta không thể an nhiên sinh sống một cuộc sống hạnh phúc?
- còn nếu không thể dành được hạnh phúc xuất phát điểm từ 1 người thì nên tự tạo hạnh phúc cho chính phiên bản thân. Ăn hồ hết món mình thích, đến những nơi bạn muốn và phải sống một cuộc sống thật an yên.

Bạn đang xem: Cứ an nhiên mà sống


- Bất luận dù chúng ta ở đâu, ở đâu cũng đều phải ghi nhận học cách buông bỏ, yên tâm với đời, thuận theo từ nhiên… bởi ấy cũng đó là một loại phúc mà không phải người nào cũng có thể tìm kiếm được.
- yêu cầu từng trải qua mọi ngày lâu năm ngồi công ty ngắm mưa rơi ngoài cửa sổ mới thấy yêu thương thêm đều ngày nắng và nóng trong núm cả form trời. Trong số những ngày giông bão, mau chóng mai nào đó mở mắt thấy tia nắng và nóng của bình minh hốt nhiên thấy lòng nhẹ song song chút.
- yên tâm cũng là 1 trong loại tu dưỡng, một một số loại cảnh giới, một một số loại tâm thái chứa đựng nội hàm sâu sắc, có thể khiến tín đồ ta trong khổ cực mà vẫn đàng hoàng tự tại.
- yên tâm hơn một chút, cuộc sống thường ngày sẽ niềm hạnh phúc thêm vài phần. Fan bình thản sẽ không quá cao hứng khi khách quý đến chơi nhà chật nhà, cũng không ấm ức trong tim khi người cuối cùng rời đi; khi thành công không quá đắc ý nhưng mà ngạo mạn, lúc thua cũng không nản lòng thoái chí.
*

Em rồi sẽ an nhiên trên tuyến phố riêng


Blog Radio 754: Ngược chiếc đừng cù lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn cùng nhau mãi mãi, tuy vậy tôi nhận thấy rằng… tôi vừa mới bỏ dở cả một đời người!


Replay Blog Radio: vì sao nào để ta đơn độc và bi thảm chán?

Người đơn độc chẳng bắt gặp được, thời hạn trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi ngán chường, nghĩa là vẫn đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây chuyện trò cùng bố mẹ, tiến công mất phút giây ôm anh bạn thủ thỉ trọng điểm tình, đánh mất biện pháp nhìn, cách sống; tiến công mất hy vọng khát vọng; và rất có thể một ngày, đánh mất chủ yếu trái tim.


Blog Radio 753: Em bao gồm đang hạnh phúc không?

Ngước quan sát lên thai trời, anh như thấy Huyền đang mỉm cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười trước tiên sau chuỗi ngày đầy nhức đớn, xót xa.


Chúng ta của trong tương lai liệu rất có thể có chúng ta không?

Gần 1 tiếng sáng, viết hầu như dòng này, nước mắt đầy rồi lại vơi. Bọn họ sau này liệu rất có thể có bọn họ không?


Replay Blog Radio: Anh sẽ bao phủ đầy quá khứ của em

Với tình yêu, nhiều khi nên là việc từ bỏ. Từ bỏ không có nghĩa là kết thúc, mà lại là bước đầu một con đường mới, tình yêu mới, hạnh phúc mới.


Blog Radio 752: khu vực buông vứt nỗi buồn

Người ta nói Đà Lạt là tp buồn nhưng cô lại thấy nó chính là nơi buông bỏ nỗi buồn. Giống hệt như câu chuyện của cô và anh. Xe đi qua mảnh rừng thông xanh bạt ngàn, cô áp khía cạnh lên kính, bịn rịn dõi mặt ra xa, thủ thỉ với chính mình “Rừng thông, tạm biệt cùng hẹn ngày trở lại”.


Replay Blog Radio: Rồi trái tim đã bình yên

Khi một tình thương ra đi thì sẽ có một tình yêu không giống đến. Tình yêu đang ở lại thuộc ta và đi cho tận cùng ta luôn luôn trân trọng và cố gắng sống bởi vì tình yêu kia từng ngày.


Cậu của mon năm ấy, thật sự vô cùng đẹp

Con người khiến cho tớ mộng mơ biết bao, cảm ơn cậu đã mở ra trong cuộc đời của tớ, cảm ơn đều động lực năm nào thúc đẩy tớ mang lại trường nhiều hơn nữa. Tớ ước ao nói cho cậu biết, cậu của tháng năm ấy, thiệt sự, thiệt sự rất đẹp.


Anh im lặng nhưng anh trước đó chưa từng quên em

Anh biết, em chẳng muốn cầu gì nhiều từ anh bên cạnh một lời hỏi thăm thực lòng “Ngày bây giờ của em chũm nào?” hay như là một câu chúc ngủ ngon thông thường nhất. Vậy cơ mà anh đang không làm được. Anh đã để em hào khởi chờ muốn rồi lại không đồng ý cười khổ. Em chần chờ rằng, cả nghìn lần trong tim anh gào thét nỗi lưu giữ em, đã trăm lần bàn tay này mong nhắn gì đấy cho em, bất kể điều gì.

Xem thêm: Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn Kites, Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn


Blog Radio 751: Khi nhị kẻ lạc lối va vào nhau

Cảm ơn anh, gặp gỡ được anh là không đúng trái, nhưng mà cũng như ý mới gặp gỡ được anh, với tôi đang trân trọng quãng thời gian ấy dẫu nó sai.