25 Tuổi, Hằng chưa tồn tại nổi một cuộc tình cố vai, cuộc sống thường ngày không tẻ nhạt ngày nào tuy vậy thoang thoảng đâu đó trong lòng hồn cô chất chứa những tích tắc cô đơn. Sinh ra và khủng lên trên một vùng quê nghèo, phải nỗ lực 200% sức lực, Hằng mới có thể vươn ra thành phố, học hành và có công nạp năng lượng việc làm cho ổn định. Mẫu thời sinh viên nặng nề biết bao nhiêu, tảo cuồng với bài xích vở, làm cho thêm và….đổi chống trọ. Cũng chiếc tội không nhiều tiền, thương cha mẹ không mong muốn xin đề xuất Hằng luôn luôn luôn trong tình trạng bắt buộc kiếm fan ở chung. Năm trước tiên , chúng các bạn vẫn ngây ngô nên đứa nào thì cũng chăm chuyên ghép phòng. Cho tới năm vật dụng hai, chúng nó có tình nhân hết, bè cánh lượt kéo nhau đi “ở riêng”, Hằng vì thế phải đi tìm kiếm các em khối bên dưới hoặc ngôi trường khác, thuộc quê để kết bạn. Quy trình tiến độ ấy, ngoài việc “dịch chuyển” ra, Hằng không tồn tại gì tốt ho để đề cập với chúng bạn thì đã mất thời sinh viên.

Ra trường, Hằng nhảy đầm qua hàng trăm công ty, từ spa âu yếm làm đẹp, tới BKAV pro, …..từ địa chỉ receptionist cho tới office manager….. Chốt lại tại thời gian 25 tuổi, cô làm cho kế toán cho một công ty kinh doanh hàng nội địa Nhật, vị trí sale. Cùng với Hằng, vị trí không quan liêu trọng, cô chỉ cần nơi nào đến cô sự năng động, kiếm ra các tiền cùng được thể hiện bản than. Gồm lẽ, vì quá đậm chất ngầu nên ko anh nào dám “tấn công” Hằng? Cô đâu có ăn to nói lớn? ít khi hoa chân múa tay, cùng chằng lúc nào phượt phiệt như chúng bạn. Vậy thì chắc rằng là duyên của cô không đến mà thôi???

Dưới Hằng còn 1 em gái với 1 em trai, cả hai học hành không được tới nơi tới chốn mang đến lắm. Thằng Quân chỉ đủ kiên trì theo một lớp dạy dỗ nghề rồi đi làm sơn điện cho các công trình, nay đây mai đó. Mẫu Hiên đang học trung cung cấp y dược Thái Bình, một nghề mà lại cả họ bên Hằng không có mối quan hệ nam nữ nào để xin việc. Vậy là đơn vị Hằng bao gồm 5 bạn thì sinh sống 4 tỉnh khác nhau , họa hoằn lắm 1 năm mới giành được 2-3 lần tập hợp trở lại thăm bố mẹ. Nghĩ về cũng thương hai cụ, nhưng không bươn chải tỉnh ko kể thì bà mẹ cô phân vân lấy gì cơ mà sống trên mảnh đất nghèo chôn rau cắt rốn ấy.

Cùng với đứa bạn thân, Hằng mướn một chống trọ khoảng tầm 12m2, bao gồm gác xép và công trình phụ khép kín đáo ở khu Đền Lừ, vừa tiện cho cả 2 đứa đi làm và học thêm. Quỳnh sẽ có tình nhân rồi, dẫu vậy tính nó giỏi sợ mang tiếng cần không lúc nào ở riêng. Nghịch với nó lâu, Hằng cũng phát âm tính nó, nhị đứa không chỉ có hợp cạ mà lại còn cực kì đồng điệu trong xem xét và tâm hồn. Sợ bạn buồn, lúc nào Quỳnh cũng về nhà tắm rửa, ăn cơm , buôn dưa lê thật lâu rồi mới đi dạo với bạn trai. Thỉnh thoảng, nó còn download quà về có tác dụng vui cho Hằng nữa. Biết tấm lòng của bạn, Hằng luôn luôn “động viên” nó “an vai trung phong mà hôn bạn trai đi, đừng gồm vừa hôn cánh mày râu lại vừa nghĩ về tao là ko được đâu”.

Thời gian rảnh rỗi có nhiều, Hằng nhờ thằng bạn dưới thành phố quảng ninh gửi lên ít đặc sản nổi tiếng cho cô buôn bán thêm. Đầu tiên là bán ra cho đồng nghiệp, anh em, bạn bè, sản phẩm xóm, rồi dần dần Hằng mang cả ra chợ vào thời gian cuối ngày để ngồi. Mấy lần, Hằng dậy từ sớm, mon men ra chợ đầu mối gần đó , tính tìm xem mua sắm gì khác, dẫu vậy cô không đủ “trình” cùng cũng không đủ sức mạnh lẫn thời gian mà bon chen. Lương kế toán tài chính cũng kha khá ổn định rồi, cần Hằng chỉ coi “kinh doanh” là niềm vui lúc thanh nhàn rỗi.

Hằng lưu giữ hôm chính là thứ 7,một ngày giữa ngày đông rét buốt, cô được nghỉ cần đi chợ cả sáng sủa cả chiều. Mải buôn dưa lê cùng với mấy chưng bán rau, nhá nhem buổi tối cô bắt đầu trở về chống trọ. Căn bạn dạng là Hằng không việc gì yêu cầu vội, loại Quỳnh luôn tít mít tới tối khuya vào cuối tuần mà. Đội mẫu mũ áo phao lên đầu, một tay xách đụn măng khô, cá mực khô, một tay đút túi áo, Hằng mải miết đi, đang định rẽ vào đầu ngõ thì một giới trẻ đi xe trang bị chạy vụt qua. Để né chiếc ô tô đối lập đang đi lấn làng, cậu ta phi cả lên vỉa hè, lao sượt qua bạn Hằng, vướng vào chiếc túi kéo cô ngã dúi dụi, lô mực thô đổ tung tóe ra đất. Chàng giới trẻ cũng suýt ngã, xe pháo chắn ngang ra đầu ngõ. Gấp rút dựng xe gọn lại, cậu ta chạy cho tới đỡ Hằng dậy, tất tả nhặt đồ mang lại cô. Loại túi dứa chắc chắn thế mà còn bị đứt phựt dòng quai, rách nát một con đường dài. Tay Hằng bị miết vào cạnh nhôm chìa ra của một siêu thị đồ năng lượng điện gần đó, toạch một đường khá sâu phía trên ngón tay cái bên trái. Huyết túa ra, thêm vào đó cái rét buốt mùa đông, Hằng thấy xót phân phát khóc. Mắt cô rươm rướm, phương diện phừng phừng vày tức giận.

-Cậu đi hình dáng gì thế?

-Em xin lỗi chị, em vẫn vội quá, đơn vị em gồm việc. Chị gồm sao không ạ? bao gồm thấy bị gãy xương nơi đâu không?

-Đau thừa là đau…..

Bạn đang xem: Giông bão một cuộc tình

-Chết thật, chảy máu rồi, làm thế nào giờ?

-Cậu còn hỏi làm sao à? ko khéo chỗ này yêu cầu khâu đấy.

-Em trung thực xin lỗi, bây chừ nhà em đang sẵn có việc vội lắm, em yêu cầu đi, trường hợp chị thực sự không biến thành gãy xương đâu đó, chị chịu khó cầm chút tiền bắt xe taxi vào bệnh viện khâu tay hộ em.

- Thôi, vững chắc không sao đâu, tôi vào hiệu thuốc…., có bài toán gấp thì đi đi, tất cả gì thì cũng từ từ mà lại đi, kẻo khiến cho tai nạn cho những người khác.

- Vậy chị cho em xin số điện thoại, bao gồm gì em hỏi thăm ạ.

Xem thêm: So Sánh Win 10 Và Win 7 Và Win 10, So Sánh Toàn Tập: Nên Dùng Win 7 Hay Win 10

- Thôi thôi, không phải đâu, đi đi

- Vâng, vậy chị thông cảm, em cảm ơn!

-Uh….

Trong lòng tức lắm, cũng muốn cào mặt ra nạp năng lượng vạ đấy, cơ mà Hằng không nỡ. đôi lúc gia đình cô cũng có thể có việc gấp, cô cực kỳ hiểu trung tâm lí rối rít hấp tấp. Suôn sẻ tay chân lành lặn, Hằng chỉ mất khoảng chừng 3 tuần cho vết thương nạp năng lượng da non. Mặc dù nhiên, bên trên tay Hằng mãi không hết vệt mầu nâu sẫm sẫm hình móc câu. Tổn thất về sức khỏe và tinh thần thì ít nhưng mà tổn thất thẩm mĩ lại thừa nhiều. Giá cơ mà lúc kia cô đòi tiền tất cả phải bớt tấm tức không? cái tính thương tín đồ của phụ nữ thật là một trong điều quá sức bất hợp lí giữa chốn đô thị này.