Xin hãy giữ đến hình ảnh người thầy rất đẹp mãi

Ngày ấy, khi nộp hồ sơ đăng ký thi vào ngôi trường sư phạm tôi không một chút ít đắn đo, giám sát và đo lường thiệt hơn nhưng chỉ tất cả niềm say đắm rạo rực xen lẫn từ bỏ hào.

Bạn đang xem: Ảnh cô giáo đẹp, cute, ý nghĩa nhất nhân ngày 20/11


Những ngày này, khi trên những trang mạng xóm hội, báo mạng chính thống um tùm những thông tin tiêu rất về ngành giáo dục. Bao gồm lẽ, chưa lúc nào hình hình ảnh của fan thầy, tín đồ cô lại bi thiết đến như vậy.
Dù hiểu được đó là trách nhiệm của cá nhân nhưng nó cũng khiến cho những tín đồ đứng bên trên bục giảng không khỏi chạnh lòng, bi thiết phiền.
Buồn vì bao hàm “con sâu làm cho rầu nồi canh” nhưng bi tráng hơn là ánh mắt, ánh nhìn của học tập sinh, phụ huynh cùng xã hội khi nói về nghề giáo.
*
Vẫn còn đó những người dân thầy, tín đồ cô tận tụy, mài miệt "đưa đò" bao cụ hệ học tập sinh.
Một đồng nghiệp của mình từng trung khu sự rằng: "nghề giáo mặc dù nghèo tuy thế sống chuẩn mực, được mọi tình nhân mến, là tấm gương cho lớp học trò noi theo.
Cái nghèo tất cả thể chấp nhận được và vượt qua, còn cái nhìn về đạo đức nghề nghiệp nghề giáo xuống cấp trầm trọng thì cần yếu nào ngấc lên được".
Cách phía trên hơn 12 năm về trước, lớp công ty chúng tôi ngày đó bước đầu làm hồ nước sơ để thi vào đại học. Câu cửa miệng của đám các bạn lớp định ngày ấy là: “nhất Y, nhì Dược, trợ thì được Bách khoa, Sư phạm bỏ qua…”.
Cả lớp 44 các bạn thì nhất chỉ có một cỗ hồ sơ đăng ký thi vào ngành sư phạm. Đó là tôi. Người nào cũng xôn xao, tưởng ngàng cho rằng tôi lựa chọn sai nghề, sau này sẽ khổ do nghèo.
Nhưng bỏ lại đằng sau những châm biếm, mai mỉa lẫn những lời răn dạy thật lòng, tôi phi vào nghề giáo cùng với một ý thức mãnh liệt sẽ là nghề cao quý, nghề đến ta những nụ cười bởi “những chuyến đò kiến thức”.
Ký ức về tín đồ thầy ban đầu từ mẩu truyện ngày tôi học lớp 5, khi ấy tôi được tham gia đội tuyển chọn thi học sinh giỏi. Địa điểm thi được tổ chức triển khai tại một trường học khác vào huyện, bí quyết nhà tôi hơn 20 cây số.
4 tiếng sáng, khi tôi và cha vừa dậy sửa soạn để cho trường thì nghe tiếng thầy từ không tính ngõ. Thầy đạp dòng xe phượng hoàng “đời” đầu trong năm 80 dựng tiếp giáp hàng rào rồi điện thoại tư vấn tôi ra.
Thầy nói sẽ thay cha chở tôi cho trường thi, tranh thủ trên phố sẽ dặn dò thêm một vài bộ đề, biện pháp giải mới.
Chiếc xe đạp điện cọc cạch chở 2 thầy trò băng qua những đoạn đường ruộng lầy lội, còn đọng lại mọi vũng nước khủng sau trận mưa. Hơn 2 tiếng đồng hồ vừa đi, vừa đẩy thì nhì thầy trò mới về mang đến gần thị trấn, nơi đặt trường thi.
Trời cũng vừa hửng sáng, thầy quay trở về hỏi tôi: “Em đói chưa?, nhì thầy trò bản thân qua mặt kia ăn uống tạm thế xôi nhé”. Nói rồi thầy móc trong cặp ra hai bịch xôi được gói sẵn từ tối hôm trước.
Vừa ăn uống xôi, thầy vừa mỉm cười đùa: “lương cô giáo chỉ đủ để cho trò ráng xôi này thôi. Ko vào quán xá bữa sớm như bạn ta được”. Thầy mỉm cười hiền. Ăn dứt hai vắt xôi, thầy trò lại ra ghế đá ôn bài.
Trước giờ vào thi, thầy dặn dò tôi đầy đủ kiểu, từ phương pháp chép đề, gọi đề rồi so với đề trước lúc đặt cây viết vào làm.
Sau buổi thi đầu tiên, thấy tôi xụ mặt bước ra, thầy đặt chân đến tươi cười nói: “Đề khó quá hả, ko sao. Thanh lịch năm lại thử mức độ tiếp”. Hai thầy trò lại cưỡi chiếc xe đạp điện cọc cạch về nhà.
Câu chuyện chỉ nỗ lực thôi, tuy vậy với tôi, chính là cả một miền yêu đương nhớ, một ký kết ức đẹp về bạn thầy tận tụy, yêu thương trò.
Ngày đấy, chẳng bao gồm món xoàn “xa xỉ” để tặng kèm thầy như bây giờ. Ngày bên giáo, cả đội ra sân vườn hái vài cành hoa bó thành các rồi đem lại nhà khuyến mãi thầy.
Khi lên cung cấp 2, không thể theo học thuộc Thầy nhưng mỗi lần có dịp gặp Thầy phần lớn hỏi han “học có khó lắm ko em?”, “cố lên nhé”… số đông lời cổ vũ dù bé dại thôi mà êm ấm vô cùng.
Trở lại với mẩu truyện thời sự ngày từ bây giờ là câu hỏi cô giáo bao gồm tình cảm với phái nam sinh lớp 10 xuất xắc chuyện cô giáo “gạ tình” nữ giới sinh…
Cả làng hội bức xúc, lên án gay gắt sự suy thoái và phá sản đạo đức của một bộ phận người làm cho nghề giáo. Có những tiếng thở dài, những điều miệt thị, xen lẫn là việc hồ nghi về đạo đức fan thầy.
Khi đọc chiếc trạng thái bên trên facebook của một phụ huynh thổ lộ sự lo sợ con trẻ của mình họ mang lại trường bị thầy cô, anh em xâm hại, chèn ép, tôi đã khóc.
Có lẽ điều chị phụ huynh lo ngại đó cũng giống phần nào lúc trường học đã hết bình yên như ngày nào. Học sinh bị nghiền học thêm, bị thầy đánh cho nhập viện…
Nhưng chắc chắn là đó không phải là bức tranh toàn cảnh về fan thầy nhưng chỉ là một trong những chấm đen, vấy không sạch lên sự vào sáng, tận tâm của các người nuốm phấn.
Vẫn còn đó, hình ảnh người thầy, fan cô cắn bản, lặn lội hàng chục cây số mặt đường rừng để vận động, thuyết phục học sinh tới trường.
Vẫn còn kia hình hình ảnh người giáo viên trẻ ném tiền túi nhằm mở các lớp “đào sản xuất nghiệp vụ” nhằm mong biến hóa phương pháp giáo dục và đào tạo theo dạng hình “đọc – chép”.
Vẫn còn đó hình ảnh người thầy tích cóp từ phần đông đồng lương không nhiều ỏi của chính mình để thiết lập sách, cây viết cho học sinh được cho tới trường.
Và sáng nay, trước khi bước lên bục giảng tôi vẫn kịp chạm chán một tín đồ thầy đáng trân quý lúc anh đã đi lôi kéo quyên góp sẽ giúp đỡ đỡ cho bà bầu của một em học sinh trong trường hiện nay đang bị tai phát triển thành và phải giúp đỡ.
Những điều tốt đẹp ấy của tín đồ thầy cũng cần phải xã hội nhìn nhận và đánh giá đúng mức, đừng lấy hồ hết vết mực bé dại mà bôi không sạch cả bức tranh.

Xem thêm: 1000 Ảnh Nền Máy Tính Đẹp


Hà Nội

Tầng 3 tòa bên SIMCO, 28 Đường Phạm Hùng, p. Mỹ Đình 1, Q. Nam Từ Liêm, Hà Nội.

Bản đồ:VPĐD Hà Nội


Bản đồ:Thép Việt Đức Đà Nẵng

TP.Hồ Chí Minh

Mỹ Yên, Bến Lức, Long An

Bản đồ:Thép Việt Đức miền Nam