Thơ cô đơn ngắn, những bài thơ chất đựng tâm trạng của nhân vậ trữ tình. đơn độc là cảm xúc thường thấy vào tình yêu. Cô đơn khi yêu đối chọi phương, yêu trong xa cách, tốt yêu trong sự lừa dối….Ngay cả lúc tình yêu còn sánh đôi cảm hứng cô đơn vẫn tồn tại. Phần nhiều lúc tín đồ ấy luôn hững hờ, ko quan tâm share cũng khiến bạn cảm xúc cô đơn, lẻ loi vô cùng.

Bạn đang xem: Thơ hay về cô đơn

Nếu bạn có cùng thông thường tâm trạng, hãy share với tập thơ cô đơn ngắn vày linhkiem.vn tổng hợp dưới đây để tra cứu niềm đồng cảm nhé !


Chọn lọc những bài thơ đơn độc ngắn giỏi nhấtChùm thơ đơn độc ngắn chất cất tâm trạng25 bài xích thơ cô đơn một mình mong lưu giữ mỏi mònNhững bài xích thơ cô đơn trong đêm khắc khoải nhớ thương

Chọn thanh lọc những bài thơ đơn độc ngắn tốt nhất

Thơ cô đơnngắn là tập đúng theo những bài bác thơ thấm đẫm nước mắt. Đó là phút chốc nghẹn lòng khi yêu xa, khi phân tách tay, xuất xắc khi nhung nhớ tuy thế bất lực… khi đó những vần thơ sẽ thuận lợi bày tỏ cảm xúc của bao gồm mình. Xúc cảm của bé người là điều dễ cảm thấy nhưng cạnh tranh nói. Vị vậy shop chúng tôi mong muốn share đến các bạn những bàithơ cô đơn tình buồn hi vọng bạn nhanh vượt qua khoảng thời hạn này nhé!


*

Giây Phút Chạnh Lòng

(Huỳnh Minh Nhật)

Chiều yên ổn lẽ, ngày đông yên ảSao anh nghe lạnh giá tâm hồnGió thoảng dịu câu thề hoa cỏMắt anh bi lụy màu tím hoàng hôn

Anh bất chợt nhớ dư tình viễn mộngKhói mông mênh lơ đễnh hương thơm chiềuCó chút gì giá run ngực áoNghe như là tiếng hotline tình yêu?

Em anh hỡi, ngày đông bên nớVắng tay quen có buốt vai gầy?Vầng mây hồng hoàng hôn rực rỡLiệu có bởi nắng đẹp chiều nay?

Dẫu vị trí anh phương diện trời ngủ sớmVẫn mây xanh rì lửng bạc đầuCòn nửa lời yêu thương đương không nóiNgoảnh mặt nhìn em sẽ về đâu?

Phút chạnh lòng bi lụy dâng sóng vỗĐường mơ quen lạc lõng chân sầuTừ độ ấy thương gì nữa?Thuở nhiệm màu sắc trả lại trăng sao

Em anh hỡi khảm trời nhung gấmĐêm gác đầu gối lụa chân sonCó đẹp bằng vấn vương hậu đậu dạiCủa một thời hẹn biển lớn thề non?

Và em hỡi mùa đông rất nắngCó thơ bằng gió rét chiều sương?Người em mến nhẹ nhàng dịu ngọtCó bằng ai đứng chờ cuối đường!?

Lúc Cô Đơn

Lúc cô đơn 1 mình chân lê bướcTrên lối dài thủa trước đã từng có lần quaLạnh vai gày trộn lẫn nỗi xót xaKhi lãnh đạm người đang yêu tha thiết

Lúc cô đơn mang nỗi đau chì chiếtChợt âm thầm thấy hụt hẫng khôn nguôiNhưng giờ đây hạnh phúc sẽ xa rồiTheo phong vân về phương trời xa thẳm

Lúc cô đơn chợt bờ môi ướt đẫmGiận thiết yếu mình sao chẳng lắm chặt tayĐể mất rồi lòng new biết mới hayTheo thời hạn u hoài trong tiếc nuối nuối

Lúc đơn độc mắt ngóng chờ mòn mỏiNhưng muộn mằn lòng tương khắc khoải chênh chaoBiết kiếm tìm đâu hạnh phúc tháng năm nàoKhi toàn bộ phôi trộn vào sương gió

Lúc đơn độc nhớ về ngày xua đóNơi đã từng cũng có một tình yêu…


Lời yêu thương Cô Đơn

Chắc rằng sẽ cô quạnh từ đóMãi trách ai vội quăng quật lìa xaLời yêu thuở trước mặn màSao đành giã biệt cách qua cuộc tình

Chẳng cần được biện minh trách tộiBước đi nhưng mà nặng nỗi đắng cayĐành buông toàn bộ tháng ngàyĐể giành niềm hạnh phúc từ tay của người

Ráng nhẩn nhịn mỉm cười tươi để sốngXem thói đời ảo mộng vì đâuMà ai nỡ bước qua cầuChạnh lòng vứt bỏ mấy câu hứa hẹn thề

Xin tiển biệt tình quê ngày ấyNguyện cùng với lòng sinh sống vậy thuộc conDẫu cho nước chảy đá mònKhắc vào trong dạ chữ SON để đời.

Buồn Nỗi Chông Chênh

Tác Giả: Thủy Cúc

Buồn vì một nỗi chông chênhNgười thương không có nên đành bơ vơĐi đâu cũng thấy thẫn thờHồn trên mây khói vật dụng vờ lang thang

Trách sao phận số bẽ bàngTrời se duyên kiếp phũ phàng quá điĐêm nghe giờ đồng hồ dế thì thầm thìMà yêu đương thân phận chẳng gì đẹp mắt tươi

Đêm đêm nước đôi mắt ngậm ngùiCầu trời phù hộ con vui chút nàoCho nhỏ thấy ánh dương saoDù là cơn mơ len vào vào đêm

Cho con thấy cảnh êm đềmNhư là cơn gió thoảng mặt trời chiềuCho nhỏ thấy cảnh yêu đương yêuCủa người ở kề bên một điều giản đơn

Cho con thôi hết tủi hờnDù trong phút chốc bé ơn xuyên suốt đời!

Ta Trả cho Nhau

(Tuyết Trang)

Ta trả cho nhau món đậc ân ngày đóNhững đêm lâu năm vò võ trắng loại thơTrả lẫn nhau day xong một câu chờĐể mỏi mòn bao năm mơ mon đợi

Trả cho nhau mấy mùa trăng diệu vợiTa lãng quên rồi, gai nhớ gai thươngQuên đi nhau giá lạnh giữa đêm trườngĐể không chạnh lòng trên tuyến đường vắng

Trả cho nhau một form trời mưa nắngHẹn một đời xây trọn nhịp cầu duyênTrong đêm lâu năm quên giấc mộng thần tiênBuông rơi giấc nồng say ngày xa vắng

Trả lẫn nhau chân trời bi tráng không nắngÁng mây trôi bi quan một quảng đờiCó nhức lòng cũng một loáng chiều rơiThế gian này bao giờ ru chìm nổi…

Trả cho nhau những nẻo về đơn lốiPhố mưa chiều ướt đẫm trái tim côiTrời vào đông gieo mát rượi chẳng thôiHãy quên hết lưu niệm thời hoang dại…

Trả lẫn nhau cuộc đời này các lắmBao nhiêu là nỗi ghi nhớ với yêu thươngDẫu tất cả đem nước mắt ướt đêm trườngĐem cay đắng cả đời này chưa dứt…

CŨNG LÂU RỒI..!!

Thơ: Tùng Trần

Cũng thọ rồi..quên xúc cảm yêu aiCái gắng tay vào chiều dài bóng ngãHay do tình đầu ra đi gấp vãTiếng em ơi cũng đã quên lãng dần

Cũng thọ rồi..dạ chẳng chút bâng khuângChẳng cuốn cuồng những lần ai giận dỗiCũng không còn nhớ nhị từ xin lỗiBởi dòng đường ngược lối những cách chân

Cũng lâu rồi..tại sợ tuyệt chẳng cầnCho bờ vai những lần ai mệt mỏiTrái tim yêu dẫu chẳng lúc nào nóiSợ lỡ làng đau nhói lại nhiều thêm

Cũng lâu rồi.. Như hải dương lặng sóng êmBởi chẳng mong muốn kiếm tìm niềm vui mớiMuốn con tim để tình duyên đưa lốiCũng thọ rồi..quên lời nói Yêu Em.

25 bài bác thơ cô đơn một mình mong ghi nhớ mỏi mòn

Một mình cô đơn là cái cảm giác mà cho dù muốn hay là không thì mỗi chúng ta hầu như cũng ít nhất một lần trải qua. Đó là: yêu solo phương, yêu trong xa cách, tốt yêu vào sự lừa dối….Ngay cả khi tình yêu này vẫn tồn tại, nhưng fan ấy luôn hững hờ, không quan tâm share cũng khiến bạn cảm xúc cô đơn, lẻ loi vô cùng.Hãy thuộc điểm qua những bàithơ tình đơn độc một mìnhhay độc nhất vô nhị nhé!


Vắng anh

(Vũ Thắm)

Vắng anh rồi em mộng mị trong mơThèm giờ đồng hồ yêu khỏa bờ môi nhỏ béThèm hơi nóng lúc bên bạn thỏ thẻMỗi đêm dài được vẽ đầy đủ màu xinh

Vắng bóng đồng đội đơn lẻ duyên tìnhChiều hoang hoải một mình trong yêu đương nhớCây trước ngõ cũng nặng trĩu lòng trăn trởNgọn gió về chẳng mở thắm lời yêu

Xa anh rồi phố vắng cũng tiêu điềuHàng ghế đá chẳng ai ngồi chổ chính giữa sựQuán cà phê im bặt đi phần nhiều thứĐếm giọt sầu thánh thót giữ lại giọt rơi

Xa anh rồi nỗi trống vắng đối chọi côiNghe thấm giá cả chân trời vơi vợiAnh ở chỗ nào tiếng lòng em hy vọng gởiChút ân huệ về đi hỡi người ơi.

Phố cùng em

(Oải Hương)

Ngày ko anh sao ngày dài cho thếNắng chẳng hồng mây ai oán trải lê thêPhố đơn chiếc buồn níu bước chân vềDáng liêu xiêu khi hoàng hôn ngả bóng

Ngày ko anh tim em như xong xuôi đậpCứ chờ hoài một lời hứa hẹn xa xămNgười đã quên sao ta mãi nặng nề lòngTìm gì giữa chốn không bến bờ hoang hoải

Phố không anh không có gì chi ước ao đợiChỉ mình em sinh sống lại cùng với mùa sangRượu nhấp môi gạt bỏ nỗi bẽ bàngMượn vị đăng đắng xua dỗi hờn vào mắt.

Một mình

(Hạnh Ngọc)

Đêm đang khuya sao ta còn thao thứcGió từng lần thổi giá tái cơ lòngNhớ yêu quý ai đêm nhiều năm ta ko ngủĐể lòng ảm đạm trăn trở suốt năm canh

Ta thức dậy 1 mình ra sảnh đứngNhìn ánh trăng vằng vặc sáng trong đêmTrăng hạnh phúc mặc dù trăng còn thứcVẫn gồm sao lung linh đứng cạnh mình

Người ơi hỡi nói rằng yêu em lắmVậy nhưng em vẫn trống vắng rét lùngĐêm lạc lối cô đơn em giá lắmMong vòng tay ấm áp đến mặt đời

Đêm không ngủ đêm bỗng dưng dài vô tậnCó một mình mới thấy nhớ mong mỏi aiCho ta gửi chút tình đến trăng nhéĐến bên fan ta yêu đương nhớ tối nay.


Cô 1-1 lối anh về

(Tùng Trần)

Bước đơn độc trên lối về quạnh hiu quẽThiếu trơn ai phải vắng vẻ giá buốt lùngKhi con đường đời ta chẳng thể bước chungMùa thu mang lại ngỡ đông sầu buốt giá

Anh không trách tín đồ thay lòng đổi dạMà hỏi đời sao lại quá đắng cayBao xót xa cứ dằng dai theo hoàiChẳng biết đâu là mon ngày hi vọng

Mất em rồi anh về mặt đường lẻ bóngCũng không hề ai trông ngóng hóng chờGiọt mưa rơi xuất xắc lệ chảy đôi bờTrên khoé mi trang bị vờ bao kỷ niệm

Hạnh phúc xưa giờ đồng hồ biết đâu kiếm tìm kiếmChiếc hôn nồng ngọt lịm làm việc đầu môiPhố còn đây mà lại đã vắng tanh em rồiLòng tái kia hỡi người ơi có biết.

Còn lại gì

(Tùng Trần)

Còn lại gì..sau ngày tháng mộng mơNhững thú vui vô bờ cùng hi vọngHay giọt lệ theo thời gian lắng đọngKhi một mình với không gian mênh mông

Còn lại gì..khi thuyền đang sang sôngĐể chỗ đây bến bi đát trong hiu quạnhĐông không về sao khí trời se lạnhHay vì vì sát bên chẳng còn ai

Còn lại gì..khi toàn bộ vụt bayGiấc mơ yêu thương xây thành tháp tình áiNhưng lúc này đã rời khỏi mãi mãiCon tim bé tê tái chữ phụ phàng

Còn lại gì..sau một niềm mơ ước hoangHay song môi ngấm chan cái lệ đẫmMột nỗi đau nhưng hàng tối gặm nhấmTừng giọt sầu như ngấm tận trung ương can

Còn lại gì..còn khổ sở riêng mangVì giấc mơ cháy tung thành tro bụiAi ra đi có khi nào tiếc nuốiNhưng chốn này có kẻ lệ lăn rơi.

Kẻ hành khất cô đơn

( Nguyễn Đình Huân)

Cứ lang thang giữa loại đời vớ bậtTa mãi là người hành khất cô đơnMặc tín đồ đời luôn tính toán thiệt hơnTa ăn mày thuở kim cương son dĩ vãng

Vẫn như trước cứ dại dột lãng mạnSống không còn tình vì đồng chí ngày xưaTa vô tư luôn luôn yêu nắng ưng ý mưaNhư cậu bé xíu ngây thơ vừa new lớn

Ta mãi yêu thương ánh bình minh buổi sớmKhi chiều tàn lại đam mê đón hoàng hônKhông ghét ghen ta chẳng biết giận hờnThích tò mò nơi rạm sơn thuộc cốc

Có những người chê ta là thằng ngốcMột kẻ ngu sống cô độc dở hơiKhông sao đâu ta vẫn cứ yêu đờiYêu không còn thảy con tín đồ nơi nhân thế

Ai không say mê ta, thôi đành khoác kệChỉ mong cuộc sống dâu bể an vuiChốn giang hồ mình ta cứ ngược xuôiMiễn sao luôn luôn nở thú vui như ý.


Cảm giác

( Trúc Thanh)

Ôi cảm hứng cô đơn, buồn, chán lạNhìn quanh bản thân sau vớ cả…còn ai?Chỉ riêng rẽ ta làm các bạn tiếng thở dàiHỏi tri kỷ…có hoài là tri kỷ

Trong cuộc sống ngổn ngang nhiều suy nghĩChợt rùng mình một xúc cảm không tênCòn lại gì khi ta vốn lênh đênhĐời mau lẹ người quên ta khôn xiết vội

Ôi sợ hãi lắm gần như phúc giây rảnh rỗi rỗiSợ đêm lâu năm tựa gối suy nghĩ bâng quơNghe tâm tư trống trải cho không ngờNghe tim óc giá trơ trơ như sỏi đá́

Có rất nhiều lúc thấy mình như gục ngãNhững nợ đời nắm trả mãi chưa xongNước đôi mắt rơi đến nhẹ vết thương lòngĐể mai sáng sủa ta không thể phải khóc

Buồn Chiều Mưa

Em lưu giữ mãi một chiều mưa nặng hạtAnh vắt tay em chạy dọc cây cầuAnh ướt đẫm, còn em thì run rẩyChợt mơ hồ một mong nguyện về nhau.

Một chút mơ hồ nước anh chẳng biết đâuVẫn cứ vô bốn gọi em là cô bé,Vẫn khen thưởng em đẹp nhất xinh cùng tươi trẻChỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.

Trái tim anh vẫn sở hữu bóng một ngườiĐã đau đáu suốt 1 thời trai trẻEm ý muốn giận, muốn hờn, cơ mà không thểChị ấy cũng chỉ là một cô bé như em…

Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn ko quênNăm mon cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháyDưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảyTóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh…

Em sẽ đề nghị làm gì để sở hữu được anh?Xin chớ nói cùng với em rằng đó là điều không thểDù trước đồng đội chỉ là cô béXinh đẹp bao nhiêu, cũng chừng ấy khạo khờ.

Chiều mưa như thế nào hong mãi vẫn chưa khôCây cầu cũ, một mình em vẫn dạoNước vẫn chảy, em vẫn em khờ khạoVẫn đa có chút nắng nóng ảo vào đời…

Những bài thơ đơn độc trong đêm khắc khoải nhớ thương

Khi màn đêm buông xuống, khi đầy đủ người, hầu hết vật chìm vào giấc ngủ, trong không gian tĩnh lặng kia con người thường sinh sống thực với cảm giác mình nhất. Bao yêu thương, bao nhung nhớ, bao nỗi bi tráng phiền lần lượt tìm đến trong hoài niệm. Chùmthơ cô đơn ngắn trong đêm tiếp sau đây đã diễn tả điều đó.


Thì thầm Đêm Khuya

Tác Giả: Hoài Thu Nông

ĐÊM khuya rồi thôi mình ngủ đi anhĐừng nói nữa hầu hết chuyện xưa đã cũHãy lo về chuyện ngày mai new mẻLàm nỗ lực nào cho cuộc sống khá lên

KHÔNG còn yêu cầu vợ chồng chia hai ngảNgười sống nhà, người hành lý ra điĐã nửa đời anh trôi dạt muôn nơiVì nghiệp nghèo còn đeo anh không dứt

EM làm vk nhưng chẳng giúp được chiNghĩ mà lại tủi chiếc thân mình bé yếuLàm đến anh thêm gánh nặng đôi vaiĐể ngày đêm đề nghị miệt mài lao động

CÀNG suy nghĩ lòng càng yêu mến anh biết mấySuốt cuộc đời lam tập thể bởi vk conNhưng anh vẫn chưa bao giờ than khổChỉ em bi thiết thương ông chồng lệ xin chào dâng

ĐÊM khuya rồi thôi hãy ngủ đi anhChuyện tương lai cứ từ từ ta tínhRồi một ngày trời xanh tê thấu hiểuCho chúng mình không còn khổ nhé anh

Đêm Khuya

Đêm khắc khoải nghe chừng hiu quạnhGió xạc xào buốt giá trời vươngNhành hoa trinh cô bé bên đườngCòn e ấp nụ gởi thương vào lòng

Đêm lặng lẽ âm thầm đôi mẫu cầu nguyệnCho tình em vẫn quyện tầm thường đờiDuyên nồng đừng có rụng rơiNhư bao nỗi nhớ một thời vẫn trông

Đêm mỏi mòn hoa lòng hy vọng nởMưa rì rào lại ngỡ tình vangHoa cau sao cứ ngơ ngàngĐể ai liều lĩnh bắc thang hỏi trời

Đêm yên lặng mây nghịch cùng gióMắt em cười phân minh bờ miThương nhau thì hãy giữ ghìCho tối trằn trọc xóa đi giận hờn


Đêm nay Tôi Buồn

Tác Giả: Tăng Bình Thảo

Đêm khuya rồi sao nổi bi quan lại đếnNhiều suy tứ làm lơ đễnh trung ương hồnLo lắng chi, dạ cứ thấy bồn chồnBuồn lại đến, phủ hoàng hôn đầy mắn

Ta dở hơi ngơ nhằm nổi bi đát thắt chặtCơn gió lùa nghe nóng bức toàn thânTự trách mình để lao động trí óc phân vânMang trọng tâm trạng cứ cân nặng đong đo đếm

Chợt lag mình nghe canh khuya sẽ điểmNhìn xung quanh, tìm kiếm… chỉ bao gồm mìnhThêm màn tối cứ lặng lẽ vô hìnhBơ vơ lắm bao yên thinh không nói

Đêm khuya rồi, tự mình ta hờn dỗiHờn thiết yếu ta, hờn bóng tối phủ đầyNổi ảm đạm nào cứ luẩn quẩn đâu đâyTa tự chứa chẳng ai xuất xắc ai biết

Đêm Khuya

Tác Giả: Lý Cong

Đêm khuya thổn thức một mìnhBóng trăng anh ngỡ đèn điện em khêuMong tín đồ chẳng thấy tín đồ đâuNửa vui chưa trọn, nửa sầu đầy vơi

Vầng trăng ai té làm đôi?…Đường è ai vẽ ngược xuôi cực nhọc lòngXa nhau chín chờ mười trôngThèm sang mặt ấy mà không tồn tại đò

Trải lòng qua đều vần thơ…Vẽ trong quang cảnh đêm khuya một mình!…,

Tiếng Đàn vào Đêm Khuya

Tác Giả: Qui Phi Hoang

AI rước trăng rằm treo lơ lửngAi rước hồn trăng thả xuống khúc sông sâuAi dụ ánh trăng nhởn nhơ cùng điệu nhạcAi đem lòng trinh nữ giới thả trời khuya

Tiếng đàn của em sao hôm nay buồn thếTừng giọt sầu cứ như xé lòng aiPhải chăng em trong trái tim đang khắc khoảiVì tình mang đến đi nhưng chẳng cảm nhận gì


Ngắm Trăng Treo

Đêm buồn… Em ngắm trăng treo,Ngắm tín đồ xa ấy, gồm theo trăng về.

Người ơi..Có duy trì lời thề!Thu đi xuân đến, có về cùng với em.Em buồn, nói với trăng xem,Đến ngày xuân tới, trăng mang anh về.

Em yêu! Anh ghi nhớ lời thề ,Đêm xuân trăng tỏ, anh về cùng trăngAnh về, đúng hội hoa đăng,Anh trắng gai tỏa, bóng phái mạnh bóng em.

Đêm khuya, ngồi ngắm trăng đêm,Gió mây, ru lượn tình em với đàn ông .Bên thềm nhị trái tim vàng,Cùng chung nhịp thở…Ngắm vầng trăng treo…!

Nỗi buồn Đêm Khuya

Tác Giả: Đăng Phạm

Đêm khuya âm thầm cô đơnTrông xa chỉ thấy chấp chới cánh chimKhông gian im tĩnh lặng lìmRưng rưng giọt lệ, trái tim đau buồn

Nhìn theo từng chú chuồng chuồngBay qua phiền muộn với muôn sự đờiƯớc được như mây bên trên trờiBay theo làn gió thong thả nhẹ nhàng

Bước đi trên đường lang thangNgó về bên cạnh ấy lòng càng thêm đauÔi thay! Đau xót làm cho saoNở đành đối xử cùng với nhau nạm này

Cứ thế ngày lại qua ngàyThời gian là thuốc chửa trầy vệt thươngHỡi ơi mẩu truyện thê lươngMuốn quên mà lại vẫn vấn vương trong lòng.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Diệt Virus Bằng Tay Hiệu Quả Nhất, 5 Bước Diệt Virus Bằng Tay

Với chùmthơ cô đơn ngắnhay độc nhất viết về nỗi cô đơn, trống trải trên đây hi vọng bạn vẫn tìm tìm ra nỗi lòng của mình ẩn cất sau từng câu chữ. 1 mình luôn kèm theo với nỗi cô đơn. Khi một mình,hãy trải lòng thuộc chùm thơ trên đây,bạn vẫn thấy lòng mình vơi nhõm hơn.